NHÀ CÓ KHO BÁU MÀ VẪN ĐI ĂN MÀY

7/24/2011 11:35:58 PM

Trước khi tìm kho báu, mới quý vị dừng một vài phút trầm tư theo 2 câu chuyện rất ngắn liên quan tới cuộc kiếm tìm… 

Hãy tự mở kho báu của mình

Daiju tìm đến Thiền sư Baso ở Trung Quốc để học đạo. Baso hỏi:

“Ông tìm kiếm cái gì?”

“Đạo giác ngộ” - Daiju trả lời.

“Ông đã có sẵn kho báu, tại sao còn phải tìm kiếm bên ngoài?” - Baso hỏi.

Daiju thắc mắc: “Kho báu của tôi ở đâu?”

Baso trả lời: “Cái mà ông vừa hỏi là kho báu của ông đấy”.

Daiju hốt nhiên thoắt ngộ! Từ đấy về sau ngài thường khuyên bạn bè:

“Hãy mở kho báu của mình ra mà dùng”.

Tìm kiếm không đúng chỗ

Một người hàng xóm thấy thầy Nasruddin quỳ gối và chống tay, đang tìm kiếm vật gì.

“Thưa thầy, thầy đang kiếm gì đó?”

“Kiếm chìa khoá của tôi”.

Cả hai người cùng quỳ gối để kiếm.

Sau một hồi lâu, người lối xóm hỏi:

“Thầy đã mất chìa khoá ở đâu?”

“Ở trong nhà tôi”.

“Chúa ôi! Vậy tại sao thầy lại tìm kiếm ở đây?”

“Bởi vì ở đây sáng sủa hơn”.

Bạn hãy tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài.

Ráp 2 câu chuyện trên chúng ta rút ra 2 ý tưởng quan trọng:

Bạn “hãy mở kho báu của mình ra mà dùng”.

và tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài.

Nói tới đánh mất… nghe có vẻ khó thuyết phục. Bởi vì chỉ khi nào trước đây tôi đã có một thời nắm Chúa trong tay. Và rồi có một biến cố nào đó xảy ra tôi đã đánh mất Chúa… như mất một valy vàng!!!

Thực ra không phải vậy.

Ai trong chúng ta cũng cảm thấy dường như mình chưa từng nắm Chúa trong tay lần nào.

Tôi đã từng nghe nói về Chúa hàng ngàn lần.

Tôi đã từng đọc sách về Chúa hàng trăm lần.

Tôi đã từng chia sẻ về Chúa cũng hàng trăm lần.

Tôi đã từng tranh luận về Chúa với người khác hàng chục lần.

Nhưng dường như tôi chưa một lần nắm Chúa trong bàn tay của mình.

Chính vì thế nếu nói rằng tôi đã đánh mất Ngài nghe có vẻ rất gượng ép.

Quả vậy,

Biết bao lần quỳ gối trước Thánh Thể cũng như cầu nguyện trước cộng đoàn hoặc cầu nguyện riêng… thế mà tôi với Ngài vẫn xa xôi diệu vợi…

Thay vì tâm tình thoải mái như một người em với anh cả của mình, tôi lại quỳ gối thờ lạy rồi xin hết ơn này tới ơn kia…

như một tên ăn mày rách rưới tả tơi chính hiệu.

Biết bao lần rước lễ mà tôi chưa một lần gặp Chúa!

Tôi với Chúa vẫn như “vô duyên đối diện bất tương phùng”.

Thay vì tôi có thể yên lặng lắng nhìn Chúa hiện diện trong lòng mình, thay vì lắng nghe sức sống của Chúa lan toả khắp thân thể, thấm nhập vào từng tế bào li ti… tôi lại quay ra sấp mình thờ lạy Chúa đang ngự trên bàn thờ và lải nhải xin hết ơn này tới ơn khác.

Tôi đúng là tên cái bang hạng bét… ngay trong nhà Cha của mình...

Theo dụ ngôn chủ nhật này, Chúa chính là kho tàng mà tôi phải tìm kiếm.

Điều quan trọng nhất là tôi phải bắt đầu từ đâu???


Nếu bắt đầu từ cầu nguyện… theo thói quen từ ngàn xưa: cầu là cầu xin và nguyện cũng là nguyện xin… rõ ràng là không xong.

Nếu bắt đầu từ Mầu Nhiệm Hiệp Thông dù mang tiếng là CHÓP ĐỈNH… nhưng vẫn thất bại vì thực tế rất chua cay mà ai cũng thấy chình ình trước mắt: Dự lễ hằng ngàn lần mà có ăn thua gì đâu!!!

Vậy phải bắt đầu từ đâu???


Theo kinh nghiệm của rất nhiều người, phải bắt đầu từ những thao thức, khát khao… rồi gõ liên tục… tới một ngày nào đó sẽ tự mở ra…

Từ thao thức, từ khát khao ta mới lên đường kiếm tìm.

Nhưng giữa khung trời tối đen như mực, tôi lại như người lạc trong rừng thẳm… thì làm sao mà thấy đường để tìm kiếm???

Có nhiều cách kiếm tìm.

Nghiền ngẫm Lời Chúa là một trong những phương cách tuyệt vời nhất.

Mỗi ngày dành khoảng 10 tới 15 phút đọc Kinh Thánh.

Gặp câu nào hay… suốt ngày suy đi nghĩ lại trong lòng câu đó có thể kéo dài suốt một tuần.

Trong khi đó vẫn đọc tiếp những đoạn khác… biết đâu những ý tưởng này giúp cho điều ta đang suy nghĩ sáng ra hơn…

Lại gặp câu tâm đắc khác... tạm bỏ câu trước, tiếp tục suy đi nghĩ lại trong lòng…

Tốt nhất là trong thời gian này ta nên tìm kiếm một bạn tâm giao để có thể chia sẻ cho nhau những khám phá.

Lúc đầu rất chật vật, khó khăn.

Nhưng khoảng 6 tháng sau, những tia sáng khám phá mới liên tục loé lên trong tâm hồn.

Cuối cùng thành một bóng đèn 100 watt chiếu sáng cả căn phòng tâm linh của mình.

Lúc đó, ta có thể “như thấy Đấng Vô Hình”.

Thực là Ứng nghiệm Lời Kinh Thánh:

Chúng ta sẽ nên giống như Người,
vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy (1 Ga 3,2).


Thế là từ đó, ta chấm dứt kiếp lang thang của một tên ăn mày rách rưới tả tơi chính hiệu.

Chỉ vì ta đã tìm thấy kho báu nằm ngay trong thửa ruộng thân xác của mình. 

Lung Linh

Ý KIẾN BẠN ĐỌC